Tiểu Thương đáp lại một cách rõ ràng, sau đó nói tiếp: “Chủ nhân, mặc dù đại ấn đã mất đi khí linh, nhưng mà ngài vẫn có thể thu nó lại, sau này nếu có cơ hội vẫn có thể tạo lại khí linh, giúp đế binh lấy lại phong độ ban đầu!”
“Đến lúc đó, chủ nhân sẽ có hai đế binh, đủ để tung hoành cả Chư Thiên Vạn Giới rồi!”
Diệp Phàm nghe những lời này của Tiểu Thương, trong mắt trở nên sáng rực, hắn liếc mắt nhìn Hạo Thiên Ấn rồi nhấc chân bay đến trước Hạo Thiên Ấn, vung tay bắt lấy nó.
Vút!
Ngay sau đó, Diệp Phàm đã bắt được Hạo Thiên Ấn và nắm lấy nó trong tay, ấn chưởng kia cũng không phản kháng một tí nào.
“Chỉ đơn giản vậy thôi à?”
Diệp Phàm hơi ngạc nhiên khi bản thân có thể dễ dàng bắt lấy Hạo Thiên Ấn như vậy, Tiểu Thương lại giải thích: “Đại ấn này không có khí linh, cũng đồng nghĩa với việc nó không hề có ý thức, dĩ nhiên sẽ không có bất kỳ sự phản kháng nào.”
“Buông Hạo Thiên Ấn xuống cho ta!”
Lúc này, Huyền Liệt nhìn thấy Diệp Phàm cướp lấy Hạo Thiên Ấn thì trợn trừng hai mắt hét lớn, hắn ta bò dậy muốn lao về phía Diệp Phàm lần nữa nhưng lại bị lão tổ Hạo Thiên Tông ngăn lại.
“Đừng xúc động, chúng ta rút lui trước.”
Lão tổ Hạo Thiên Tông kéo lại Huyền Liệt nói, vô cùng kiêng dè nhìn vào Diệp Phàm.
Ông ta muốn kéo Huyền Liệt rời đi, mặc dù hắn ta đã bị đánh bại nhưng vẫn thức tỉnh được đế mạch, tương lai sau này chắc chắn tiền đồ vô hạn, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện gì.
“Các ngươi chạy thoát được à?”
Vút!
Lúc này, giọng nói lạnh lùng của Diệp Phàm vang lên ở bên tai bọn họ, hắn thi triển Chỉ Xích Thiên Nhai, lập tức ngăn lại ở trước mặt lão tổ Hạo Thiên Tông và Huyền Liệt.
Vẻ mặt của lão tổ tối sầm lại, ông ta nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm: “Người trẻ tuổi, ngươi thật sự muốn đuổi cùng giết tận đến vậy sao?”
“Diệt cỏ dĩ nhiên phải diệt tận gốc rồi!”
Diệp Phàm vừa nói xong câu này đã lao đến hai người bọn họ.
“Mau chạy!”
Lão tổ Hạo Thiên Tông hét lớn với Huyền Liệt, ông ta dùng sức hất hắn ta ra chỗ khác, bản thân lại xông thẳng về phía Diệp Phàm, sức mạnh và dòng máu trong người điên cuồng bùng cháy dữ dội.
Rầm!!!
Ngay sau đó, lão tổ Hạo Thiên tông đốt cháy máu tươi và mạng sống của mình, tung ra đòn tấn công mạnh nhất và cuối cùng của mình với Diệp Phàm.
Đòn tấn công này vừa đánh ra, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp trời, chấn động đến mức khiến tất cả mọi người ở đại lục Cửu Dương đều run rẩy. Diệp Phàm cũng nhíu mày sử dụng Nhân Đạo Hộ Giáp và gọi Tu La Kiếm ra, cố gắng chống trả đòn tấn công này.
Rầm ầm ầm!!!
Những tiếng nổ liên tục vang lên, sức mạnh to lớn không ngừng lan ra ngoài như những đợt sóng lớn, hủy diệt cả mảng không gian nơi đây.
Bầu trời của hơn nữa đại lục Cửu Dương đều sụp đổ.
Vào giây phút này, các tu hành giả ở mảnh đất đại lục này đều ngơ ngác.
Mấy chục phút sau, nguồn sức mạnh đáng sợ này mới từ từ tản bớt, từng mảnh vụn không gian cũng dần dần khôi phục lại ban đầu.
Lão tổ Hạo Thiên Tông đã dùng hết máu tươi và mạng sống của mình, cả người ông ta nhăn nheo như một ông lão đã đến tuổi xế chiều. Ông ta tắt thở ngã xuống đất, hai mắt trợn trừng, thân thể của Diệp Phàm cũng hiện ra, hắn ho khan với vẻ mặt tái nhợt, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.
Nhưng nhờ có Nhân Đạo Hộ Giáp và sức mạnh trong người nên vết thương không quá nghiêm trọng.
“Đúng là tên điên mà.”
Diệp Phàm bĩu môi.
“Thiếu chủ, anh không sao chứ?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất